Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 05/03/2026 21:46, số lượt xem: 35

Hôm qua quốc tế đàn ông,
Người yêu cũ nhắn “sao không thấy quà?
Năm nào cũng tặng em hoa,
Mỗi ngày duy nhất thế mà em quên.”

Lòng tôi thầm khẽ gọi tên,
Nhìn dòng tin nhắn mông mênh nỗi buồn.
Nửa xưa thuở của yêu thương,
Vì duyên trắc trở, đôi đường biệt ly.

Tôi vô tâm quá đôi khi,
Quà chồng không nhớ nói gì đến anh.
Anh thương thường nhắn hỏi thăm,
Chồng yêu bên cạnh, dạ đành ngó lơ.

Tim tôi nguội lạnh bao giờ,
Nên bao nhiêu chuyện hững hờ cho yên.
Nằm trong phòng bệnh muộn phiền,
Tay đan khắc khoải từng phiên lệ sầu.

Nhập nhoà kỷ niệm về nhau,
Tình đầu trong trắng phai màu ước mơ.
Chỉ còn thấp thỏm vần thơ,
Viết trong run sợ lúc bơ vơ lòng.

Mười bốn năm phải thế không?
Buồn đau che dấu theo dòng thanh xuân.
Tóc xanh chẻ sợi nhạt dần,
Niềm vui duy nhất được gần bên con.

Xin đừng trách... khi không còn,
Chuyện mình thuở đó... đá mòn sông vơi.
Quà tặng là sự im hơi,
Mong ai hiểu thấu lòng tôi lúc này.

20/11/2021