Ngày mai tỉnh giấc thấy trời không ánh sáng.
Mặt Trời ngủ quên bên kia thế giới rồi:
Vì thế mà ngày dài nên vô vị
Chỉ còn lại những khoảng lặng ngắn ngủi
Và xôn xao, để vũ trụ hao mòn
Vũ trụ mỏng manh như một dải lụa
Trải dài ra cho cánh chim dệt áo
Áo màu đen, sao trắng, khuy màu vàng
Đấp lên hành tinh xanh màn đêm tối
Và lên cuộc tình vừa chớm nở - đơm hoa.
Em không thấy hay vờ như không thấy
Trời om tối và đất rộng thinh thinh
Em không biết hay vờ như không biết
Trời không sáng khi chưa tới bình minh.
Ai đem bình minh cất vào tấm hình trang kí ức
Chỉ còn trong trí nhớ anh và em
Ai cũng quên phương đông Mặt Trời mọc
Chỉ còn những vệt màu dài nhá nhem
Nhìn đi em, những nụ hoa vừa hé
Đã khép lại vì còn giấc mê man
Những chồi non vừa vươn lên từ đất
Đã gục trong làn sương tối muộn màng
Anh vừa xây lên một lâu đài cát
Để sụp đổ, theo sóng cuốn xa bờ.
Anh chưa hiểu. Nhưng giờ anh đã hiểu:
Mặt Trời kia chưa ngủ quên bao giờ,
Đêm khuya đó trải dài ra vô tận
Vô tình để cơn mất ngủ thành thơ.
Ngày sẽ tới chỉ là em không tới
Trời sẽ sáng chỉ bình minh không về
Ngày sẽ qua cùng những điều luyến tiếc
Anh đã thấu và rồi anh đã thấu.
Ôi những điều
Vốn vừa hợp.
Đã tan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.