Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trương Ngọc Lan » Tim nghiêng (2009)
Đăng bởi hongha83 vào 05/04/2025 11:16
Đã nhủ lòng từ lâu
Đi cạnh đường tránh né
Không dẫm lên chân nhau
Một mình mơ trời bể
Bỗng đâu tin xa về
Như bên kia quả đất
Nóng lên niềm nghi hoặc
Nửa người bỗng lạnh toát
Nhớ có lần đoan chắc
Xuân qua vẫn đi tìm
Nước mắt chảy từ tim
Nhỏ ướt vùng khô cạn
Tưởng đến miền xa lắc
Hái được ngôi sao băng
Chèo lênh đênh dưới thác
Sóng trôi nhịp trầm mặc
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.