Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trương Ngọc Lan » Chứng tích thời gian (2024)
Đăng bởi hongha83 vào 06/04/2025 07:19
Chờ đợi xuân, xuân qua lững thững
Chưa gần hoa, hoa đã héo tàn
Nắng vừa lên, chưa kịp khô đường
Mưa đã xuống, khắp trời ẩm ướt
Mong ước thế mà toàn trái ngược
Sống đời thường mơ hão đâu đâu
Lòng muốn yêu nhưng nào yêu được
Bởi những điều khe khắt khát khao
Biết ao ước dẫu là huyễn hoặc
Nên ngày qua bỏ đó qua ngày
Mà đêm đêm nức nở ai hay
Một mình tiếc những ngày những tháng
Ai ở đâu hỡi hình hỡi dáng
Ai có nghe tiếng gọi em đây
Sóng tim em vang động tận trời mây
Rung chuyển cả không gian tím ngắt
Chờ tín hiệu sao mãi im lặng
Ai ở đâu chẳng đáp một lời
Em như thuyền thiết tha kêu gọi
Giữa bão đời mù mịt biển khơi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.