Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trương Ngọc Lan » Tim nghiêng (2009)
Nhớ V.C
Lơ mơ mệt nhọc
Nghe tiếng chuông biết ngay đã thức
Vội chỉnh trang cho một cuộc
Việt dã cả đời
Nếu tính thì rã rời
Không nghĩ nữa
Một chỗ rồi
Trời rộng thế biết dời đến đâu?
Đợi
Mới biết ngày lâu
Qua song ngóng cửa
Bóng ngâu rẽ vào
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.