Tháng Chín, có bao giờ ta tự hỏi,
Vì sao chiếc lá úa cứ hoài rơi?
Có phải gió nhẹ nhàng mang tiếng gọi,
Đánh thức nỗi niềm còn mãi chơi vơi?
Trăng nghiêng xuống ướm vàng từng nhịp nhớ,
Sáng lối quen phủ bóng một thời xa.
Cành khô nhỏ run run như muốn nhắc,
Những tháng ngày còn thắm nụ kiêu sa.
Mỗi ngọn gió đi ngang đều chở nhớ,
Lẫn trong hương lúa chín ở ven đê.
Âm vang ấy hoá thành lời gọi thầm,
Nghe trong tim như nhắn nhủ hẹn thề.
Ta ngồi lặng giữa chiều phai nắng cuối,
Ngỡ thu đi chỉ để thử lòng ai.
Màu mây xám giăng ngang trời phiêu lãng,
Giống như hồn còn khắc khoải khôn nguôi.
Tháng Chín đi gom theo bao kỷ niệm,
Thả nhẹ nhàng trong tiếng gió lao xao.
Tựa như muốn gửi trao cùng người ở lại,
Một mảnh tình chưa kịp giấc chiêm bao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.