Chân không tất, áo sờn màu muối bạc
Chiếc xe tàng bao muối nặng sau ga
Muối đê muối đê… giọng rao như lạc
Giữa phố phường mỗi sáng mai qua.
Đi rất vội mỗi ngày một bao muối
Tiền lãi lời đếm nhạt ngón tay nhăn
Đời không thể thiếu gừng cay muối mặn
Tiếng rao khản lời sau vệt bánh xe lăn.
Rồi một buổi tôi bỗng nghe giọng khác
Một giọng người con gái – Muối đây
Em đi thay cha – giọng em nước mắt
Muối tan vào mặn chát tuổi thơ em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.