Em ơi!
Mùa laị lên
Vàng vùng trời phương ngoại
Tình khắc khoải
Mang mang một cõi sơn hà
Cố quận bao xa
Quan hoài lữ thứ
Trời xanh muôn thuở trắng mây bay
Em ở đâu chẳng về phó hội?
Cầm tay nhau
Giữa mùa thu lá thắm muôn màu
Tim lỗi nhịp sao cứ mãi đinh ninh
Tình vẫn thế, có bao giờ trọn vẹn
Không hẹn hò mà mình vẫn ngóng trông tin
Tháng năm qua đi
Khối tình si ở laị
Đất trời vàng con tim đỏ chưá chan
Đời nhọc nhằn vất vả mưu sinh
Tình vẫn âm âm những tháng ngày bất tận
Chưa hề tàn, mãi mãi thanh tân
Mùa vàng em ơi!
Vẫn muôn đời rực rỡ
Tuổi bao nhiêu sao tình cứ khạo khờ
Chuyện hợp tan khơi lên cơn đau mới
Một chữ tình chơi vơi
Cái đẹp quyện sâu nỗi sầu thao thức
Những cơn đau ray rức tâm hồn
Cảm ơn đời mình sống trọn con tim
Dù phương ngoại hay vùng trời cố quận
Mùa lên đã bao lần
Mà sao nay vẫn bâng khuâng tha thiết
Em ngẩn ngơ mắt biếc bên đời.
Ất Lăng thành, 2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.