Mảnh đất khô cằn
Lạnh lẽo những dấu chân
Phía xa xôi là trời
Đường chim muôn dặm phơi
những hình người thong dong
phẳng lì đùn lên mảnh đất đau xót lòng
Họ đang băng qua miền hi vọng
Để chào đời những hạnh phúc đầu tiên:
mảnh đất là mẹ dịu hiền
mà thiên nhiên đã hứa tặng họ
Họ cầu nguyện
Ơn chúa ban phúc lành
ở nơi đó sẽ không còn viễn cảnh đồng loại bắn giết lẫn nhau...
Nhưng xa xôi lắm...
tôi chẳng nhớ khi nào
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.