Tình vừa chớm đã lo tình héo già
Người vừa đến đã sợ người rời xa
Lòng đơm hoa lại quản hoa mệnh bạc
Thương khúc nhạc lại ngại đoạn tình ca
Trong vô thường mãi mãi là bao xa
Giữa bao la biết bao nhiêu là đủ
Đem tình ủ tránh lấy bão sớm mai
Để nguôi ngoai thâm tình xanh biêng biếc
Mấy mươi năm thuyền tình trôi mấy chiếc
Ai mải miết chẳng đến bến phong lưu
Vẫn lời ru nhu tình nơi ánh mắt
Trong khoảnh khắc như chạm đáy thiên thu
Muốn bồng bềnh như cơn gió ngao du
Mặc thượng lưu bao thác ghềnh đá nhọn
Nơi đầu ngọn gọt hết những suy tư
Lòng an cư chốn ý đậm tình nồng
23/01/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.