Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 08/09/2020 13:01, số lượt xem: 40

(Kính tặng hai mẹ liệt sĩ trong ĐƯỜNG VỀ của đạo diễn Tạ Quỳnh Tư)

Trải bao kiêng khem suốt kì thai nghén
Ấp ủ đợi anh trọn vẹn dáng hình
Chịu những cơn đau xé ruột một mình
Mẹ cho anh thấy trời cao đất cả.

Cuộc sống của mẹ còn nhiều vất vả
Còn có những ngày thiếu áo đói cơm
Mẹ dành cho anh dòng sữa ngọt thơm
Chắt lọc từ những củ khoai lát sắn.

Rồi những khi anh ốm đau sài sắng
Bao đêm dài mẹ thức trắng chăm lo
Mẹ dõi theo từng đổi thay nho nhỏ
Mừng anh vuông tròn qua tháng qua năm.

Anh lớn lên khi có nạn ngoại xâm
Vì Tổ quốc anh xung phong nhập ngũ
Tuổi còn thiếu và cân còn chưa đủ
Mẹ gạt nỗi niềm thương nhớ tiễn anh.

Biết rằng chiến tranh sống chết mong manh
Mẹ giấu lắng lo vấn vương sớm tối
Nhân niềm vui với số thư viết vội
Anh gửi về không địa chỉ hồi âm.

Mẹ cứ chờ anh, lặng lẽ âm thầm
Cho đến một ngày mưa rét lâm thâm
Đau đớn tột cùng mẹ lại nén tâm
Đón ôm anh trong quốc kì phủ kín.

Ôi đời mẹ, một chuỗi dài dồn nén,
Những nỗi niềm không thể sẻ chia!
Khi khúc ruột yêu thương bị cắt lìa
Ai thấu được nỗi đau này ngoài mẹ?

Tóc bạc chăm cho đầu xanh yên nghỉ!
Nhưng chiến tranh nào hết cảnh trớ trêu
Tin đến mùa đông giá rét một buổi chiều:
Người mẹ đón cùng tên mang họ khác.

Bởi chiến tranh, bởi lẫn nhầm, sai lạc…
Bởi có nhiều người khác họ trùng tên...
Mẹ thương anh giấc ngủ chẳng được yên
Xót mộ anh bị bới đào khai quật…

Với người mẹ chung nỗi đau con mất:
“Cho dù đây không phải đúng con tôi
Nhưng nó đã về đây với tôi rồi
Nó là con tôi dù mang họ khác.

“Hai đứa cùng độ tuổi xuân trai tráng
Đã xả thân cho đất nước thanh bình
Tôi với bà là mẹ có công sinh
Ta coi nó là con chung, bà nhé!“

Hai người mẹ tuổi tám mươi có lẻ
Lặng lẽ ôm nhau, nước mắt chan hoà
Một hình ảnh đáng khắc vào bia đá
Biểu tượng tận cùng của một nỗi đau!

Hai mẹ già đã thấu hiểu lòng nhau
Nhưng nỗi đau biết bao giờ nguôi vợi!

tháng 7/2019