Đêm khe khẽ nồng nàn hơi thở
Để cho ai trăn trở chờ trăng
Bỗng dưng lòng thấy mênh mang
Êm bàn chân ngọn cỏ tàn heo may
Nỗi nhớ nào dứt day làm vậy
Để thu vàng thức dậy mùa trong
Giọt sương thấm ướt cõi lòng
Thềm xưa ai vẫn đợi trông ai về....
31.8.2015 TH
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.