Thơ thành viên » Thanh Phong (Tấn Phát) » Trang thơ thành viên » Những tiếng gọi thầm
Chiều tan tầm, hoàng hôn buồn dằng dặc
Chiếc lá rơi đo lặng lẽ muộn màng
Chiếc piano, những phím đàn lặng ngắt
Em một mình, và nốt nhạc lang thang
Trong hun hút, tơ trời và mây trắng
Và mây xanh, mây đỏ với mây vàng
Nặng thương nhớ, bao đời nay vẫn nặng
Cuộc viễn trình đến những chốn miên man
Ngày xưa...
Hoa sữa thơm cho tiếng đàn bối rối
Những hương thơm như gió nhẹ yêu chiều
Thu sang đấy, em ngồi đây, tôi nữa
Piano cũ và những phím tình yêu
Có một thu, những buổi chiều nắng ấm
Có một thu trong hồi ức tan tầm
Ngã tư phố
Cô hàng hoa
Một chùm hoa đỏ
Anh đứng chờ mua để tặng em
Và tình cảm như chùm hoa lặng lẽ
Hương đưa em thay những lá thư tình
(Em không hiểu, chỉ cười rồi nhận)
Nhẹ tay anh cài
Một bông cúc xinh xinh
Ngã tư phố tình ta không hẹn ước
Hoa sữa rơi em ngồi đấy làm thơ
Thành phố thở, và dòng người xuôi ngược
Anh nhìn em, nhìn mãi đến bao giờ
Nhưng...
Rồi một nửa mùa thu đi đâu mất
Một nửa hồn anh lẩn quất theo em
Chiếc lá rơi, một chiều buồn chủ nhật
Em đi đi để chiếc piano buồn
Hoàng hôn xuống, heo may về nhịp nhịp
Mùa thu xưa trong kí ức tan dần
Dang tay ra nhưng anh không bắt kịp
Chuyến xe nào?
Đi về những ngày xưa
Để anh yêu một giấc nữa cho vừa
Thu trắng quá bảo lòng anh mở cửa...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.