Trời xanh một khoảng gió đong đưa
Phớt phớt hơi xuân nắng chuyển mùa
Đâm chồi nảy nở, cây đơm trái
Hoa đã xa rồi, hỡi gió xuân.
Gió vẫn đi qua vẫn vỗ về
Vẫn cười vẫn ghẹo vẫn hư vô
Vẫn còn vương vấn hơi xương lạnh
Vẫn đủ cho ta kịp nhớ nàng.
Tôi cũng như ai, cũng có buồn
Có hờn, có giận, có yêu thương
Có chờ có đợi người nào đó
Có rượu giải đi những nỗi sầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.