Nghe gió thổi đã lâu
Hôm nay thấy lần đầu
Đạo Phong mặc áo nâu
Chân chất chẳng làm mầu.
Gặp ta hắn không chào
Lòng ta lại tự cao
Luống đoán kẻ tầm phào
Tâm ta mắc trần lao.
Xưa nghe hắn dị tu
Nhanh nhẹn lại hôi mù
Ta cho đó thằng khù
Giờ ta biết ta ngu.
Rời Sư phụ đã lâu
Chắc đầu cầu xó chợ
Lấy vợ cùng mưu sinh
Nhầm: Tăng hảo, thư sinh!
Cũng cao nhưng cũng gầy
Túi một dây vắt vai
Ngang trên tai gọng kính
Xính tay áo hai bên.
Không rách rưới, để râu
Phong trần không dính bụi
Chân đi đủ hai dép
Không dẻo mép ai nào.
Đâu nào có như ta
Ra vẻ rất xuề xoà
Rách rưới cùng khâu vá
Nhưng lại ngầm thêu hoa.
Miệng thì chính một đường
Tâm thường tà vạn nẻo
Bẻo mép lại nghĩ ngắn
Chắc chắn kẻ tiểu nhân.
Hắn đi nhẹ như sương
Chẳng ra vẻ Thiền tướng
Ta nghĩ thương hại mình
Bùn sình trộn ngư tương.
Mới độ nửa chén trà
Hắn cũng chẳng chào ta
Chân thổi bụi Sa-bà
Như gió đỉnh núi xa.
Ta thà đúng, thấy sai:
Thấy người hơn hẳn ta
Còn hơn sai, đoán đúng:
Đoán ta chẳng kém người.
Hôm nay gặp Xuất trần
Ta biết ta nguỵ chân.
Thanh Miếu, 21/09/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.