Năm xưa tôi đến chùa
Tóc thề, tuổi đôi mươi
Gặp ai cũng lễ phép
Cúi đầu, môi xinh tươi.
Chẳng để lười chân tay
Gánh nước dập nhà lửa
Bửa củi nấu nhừ Kinh
Muốn giời đất ngừng quay.
Trong vòng tay dân làng
Khi sắn khi rau lang
Mong một đời như thế
Chửa từng nghĩ cao sang.
Rồi ngày tôi xuống tóc
Xúc động lệ trào dâng
Cuốn trôi luôn khiêm hạ
Đầu trọc mặt nháo nhâng.
Miệng lớn tiếng quát to
Tay chỉ trỏ kệch cỡm
Quên bản lai diện mục
Vốn là thằng xin cơm.
Thấy khách thơm quấn quýt
Tíu tít chào từ xa
Họ đáp cho tiền lẻ
Tưởng cõi giời ba ba.
Rồi ngày lên Học viện
Tập nghiện thói xa hoa
Điêu toa đến phàm tục
Vẩn đục họ Tào Khê.
Ngày kế nhiệm trụ trì
Chỉ lo khách phong vân
Nghĩa dân chẳng quan trọng
Vong khoai sắn hàn vi.
Chăm chỉ chuyện cao sang
Chợt hôm gió nghiệp phang
Sâm Tàu nuốt không trôi
Nhớ nồi cháo dân làng.
Thanh Miếu, 18/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.