Những kẻ nắn nót văn thơ
Hỏi thật lấy đâu thì giờ mà tu?
Dù cho thông vạn pháp môn
Kỵ nhất là loại tâm hồn ngẩn ngơ
Rèn trà, luyện chữ, tập cờ..
In tuồng một loại tay mơ cửa Chiền
Thêm cả cái dạng liên thiên
Đàm huyền thuyết diệu nói tiên phán thần
Kể cả viết sách giáo trần
Khí hăng, hoả vượng, phóng thần mà thôi
Ừ thì cũng là luyện tôi
Tôi danh, tôi lợi, tôi tôi, tôi người
Sinh tử mặc kệ đười ươi
Đến đâu hay đó kiếp người mấy khi
Chỉ trừ một kiểu Nhà thi
Lòng son rỡ rỡ, thi vị nhân sinh
Thơ đó ấy loại tinh minh
Xuất từ hông ngực vượt tình thế gian
Đọc vào như uống sâm thang
Thơm ngon tươi mát bụng mang đất trời
Thơ đâu nghĩ ngợi chơi vơi
Tầm chương trích cú đứt hơi giữa dòng
Câu cú trúc trắc lòng vòng
Khó đọc khó hiểu đèo bòng rối ren
Trông như bãi nước đái đen
Tự mình chấm ngửi tự khen mình tài
Nếu không phải nghiệp bút nghiên
Uổng cơm tín thí phí duyên cạo đầu
Thơ này rào trước đón sau
Cũng thơ danh lợi như nhau khỏi cười.
Thanh Miếu, 10/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.