Nhớ hồi ở Bur-ma
Ta gọi cửa bà Hoa
Bỗng thấy nàng ló ra
Nụ cười thật vị tha.
Rồi ở trường Tiểu học
Ta thấy nàng đã khóc
Ta lúc ấy có tóc
Chắc sẽ ôm trêu chọc.
Nàng gầy như hoa lá
Lo việc nhiều đoan đa
Chẳng một lời kêu ca
“Quên tuế nguyệt ta đà”.
Rồi ai về chốn ấy
Nàng trăm việc tới tay
Ta việc cũng cả thảy
Chỉ gửi lời gió bay.
Gió bay dính bụi trần
Làm đục mờ ý chân
Chót để nàng hơi giận
Lòng ta cứ vân vân..
Giời nóng lạnh lung tung
Ta tỏ ra lạnh lùng
Chả phải không nhớ nhung
Chót tập làm bách, tùng..
Ba tháng hạ hoài nghi
Ta có đang dại Ni?
Cũng định hỏi Sư tỷ
Tình ái là cái chi?
Tăng tình như áo nâu
Chẳng như tục tình hồng
Vậy mà ta hơn thế
Chót nồng và chót sâu.
Nàng chẳng lớn hơn ta
Ta chẳng bé hơn nàng
Nếu chưa rõ sắc không
Thảy em bé lông bông!
Thanh Miếu, 09/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.