Màu tím thương, màu lần lỡ hẹn
Gói lòng anh suốt mấy mươi năm
Chẳng là chi, chẳng lời ước nguyện
Nợ thơ thạch thảo, tím nghẹn ngào:
“Thạch thảo nhìn theo cô gái khóc
Chàng trưởng đứng lặng, biết nói chi?
Lệ chạm vào tim, lòng khựng lại
Tím cả trời xanh, giữ riêng mình.”
Nợ chẳng trả xong, anh vẫn nợ
Nửa câu thơ dở chẳng thành hoa
Nay buông tâm tư, ngồi tự ngẫm
Nhẩm tím khảm sâu, tím mặn mà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.