Thơ thành viên » THUÝ NGUYỄN thơ CỔNG LÀNG » Trang thơ thành viên » Nhân tình thế thái
Trời sinh ra kiếp cỏ lau
Chẳng ai chăm sóc vẫn mầu ngát xanh
Tung bay vẫy gió ngọt lành
Ai hơn cũng mặc chẳng ganh bao giờ
Người đời coi rẻ thờ ơ
Ghét cay, ghét đắng cái đồ cỏ rơm
Trải qua khói lửa đạn bom
Cỏ che bộ đội, gốc ôm đất đồi
Làm nên thành tích cho đời
Nở hoa trắng muốt, nụ cười yêu thương...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.