Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 14/02/2026 22:32, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi T. Hoài Anh vào 14/02/2026 22:36, số lượt xem: 57

Đã lỡ chạm vào tiếng nói nhau
Một chốc thoáng như tim loạn nhịp đập,
Niềm sợ hãi dâng lên cứ dồn dập,
Không thở nổi những vô tình đêm thâu.

Cơ thể đây giờ ngập tràn lo sợ,
Mồ hôi chảy cũng bốc hơi thì giờ,
Người như thể hòn than hồng toả nóng,
Biết sao đây, đã lỡ cái chào nhau!

Chỉ vội biết trái tim này nao nhịp,
Và vội lo tình đây liệu tan vỡ.
Trong phút mốt tình đây tình chợt ngỡ:
Chỉ thấy tội người ta tiếp mình thôi!

Đôi câu nói, lòng chẳng thể giãi bày,
Lo mọi chuyện sẽ xảy đến đâu đây.
Câu hẹn ước âm thầm trong tin nhắn:
“Người còn duyên, ta hẹn phút sum vầy.”

“Em đến đây hãy lúc anh cần nhất”
Hồn như phiêu tận góc nắng phương nao,
Tim đập loạn, chất chứa nhiều lo lắng.
Tôi giờ đây đã là tôi thuở nào?

Nói làm sao, nói hết làm sao?
Những ngợi suy ngày tháng cuộn sóng trào,
Những rối tung của tim như phẳng lặng,
Những gió lòng thổn thức hồn lang thang.

***

Rồi lúc chập chờn màn đêm dở
Trăng lại đánh thức cõi lòng ai.
Trong mơ người đến không hẹn trước,
Cho dòng mộng ngà rỉ phôi phai...

1:35, 20/5/2025