Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 14/02/2026 22:40, số lượt xem: 89

Em mơ rồi cái ngày em gặp anh,
Khi em bước chân tới phố Sài Gòn,
Nắng ấy chan mắt màu chói sáng,
Nóng ấy ấm áp của hẹn còn.
Sẽ còn đâu những ngày tuổi xanh,
Mình biệt nhau không nỡ câu hỏi chào,
Sẽ xa thôi cái ngày khi ấy,
Mình gần nhau hơn dưới trời sao.
Và cũng sẽ thôi những nghẹn ngào
Của tuổi mười bảy cùng người bên
Em có thể sầu, có thể tiếc,
Nhưng tiếc gì hơn tiếc cuộc đời?
Em bước đi vì cuộc đời em,
Không phải vì anh em tới thành phố ấy,
Em sẽ tới nếu ông trời mai đưa đẩy,
Sẽ chẳng tiếc đâu sự nghiệp sau.
Em là vậy đấy, có sao không?
Xuống đó, gặp anh? Cũng một phần.
Thôi thì cũng thú với anh rằng:
Quên anh? Tôi không thể nào quên.

22/5/2025