Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: độc thoại (2) trăng (93)
Đăng ngày 15/01/2026 11:51, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi T. Hoài Anh vào 15/01/2026 11:53, số lượt xem: 60

Hôm nay ta hỏi thăm mi, trăng ơi,
Hỏi ở trên đấy mi có cô đơn?
Ta thì ta đã ổn hơn,
Không còn nỗi nhớ chờn vờn người xưa.
Ta muốn biết mi đã có người thương?
Sao mi vẫn tìm hoài, tìm mãi?
Xung quanh mi là màn đêm mù tối,
Vẫn tự soi, mi tìm thấy gì chưa?
Chẳng có gì, ta biết mà,
Mây trôi lặng lẽ thướt tha dáng buồn.
Mi cứ gầy đi, cứ khuyết mòn,
Nhưng sao mi lại trở tròn khi xưa?
Mi lại khát khao đấy à?
Ta cũng thế, cũng từng thế.
Nỗi nhớ tưởng chẳng thể buông xuôi,
Nhưng ta đã xua tan đỉnh mờ ấy,
Ta về đây, trở lại ta lúc đầu,
Ta về đây, chẳng còn luyến lưu đâu.
Tình cũ ấy qua rồi đâu trở lại,
Cứ kệ đi, trời đất sẽ thương ngươi,
Cứ là mi của thuở mới ban đầu,
Hãy như ta, người gạt hết thương đau,
Ta ở đây như một hồn tri kỉ,
Thả vào trăng, phơi bóng dưới trụi trần.

3/8/2025