Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 14/02/2026 22:42, số lượt xem: 95

Cho tôi chết đi!
Sao tôi lại từng yêu anh chứ!
Sao tôi lại yêu thêm người nữa chứ!
Sao tôi lại nhớ anh nhiều như thế!

Tôi đã trở thành tôi nào rồi?
Có phải đâu cái thứ đã từng đây!
Loạn hết rồi! Loạn rồi đây thây!
Có thấy tâm trí này loạn hết rồi không vậy?
Có nỗi nhớ giằng xé trong tâm trí,
Có nỗi nhớ cắn nát mạch con tim.
Và lòng thấy tê tái như quặn xiết,
Và người thấy như chìm trong điên loạn.
Và như thấy đang nằm trong vầng trăng biếc,
Sáng hết những bóng đêm của cõi hồn.
Và sáng ấy lại thấy
Chính mình trong cơn mê sảng
Đang giam mình trong chiếc lồng của quá khứ.

Ai vớt tôi ra khỏi đây!
Cái biển đục ngàu của ích kỷ,
Ở đâu đấy tôi ngạt trong phản bội
Bởi chính mình gây ra.

Cái hoang dại đến từng nhịp thở
Trong lồng ngực tựa có một con dao
Hít vào, hít vào, hít mãi.
Tức thở quá mà chẳng bệnh tật gì.
Hay tại cái gan nhỏ quá? Cái phổi nhỏ quá?
Nên là thế mà thở dài nhiều phút,
Thở dài nhiều chút,
Và nhiều chút cái ngày trôi.
Cắt luôn lá phổi đi để khỏi thở dài!

Chắc như loạn điên lên, mất kiểm soát!
Những cảm xúc bốc cháy trong lòng bao đau đớn,
Những gào thét vang lên từ xương tuỷ,
Những niềm vui đã hoá đống tro tàn
Sẽ về đây cầm cự gót chân tôi
Như chiếc cùm gông chặt vào cổ họng.
Cứ như thế!
Cứ như thế!
Rồi sẽ ngủ trong những miên man âm ỉ
Tỉnh dậy rồi có quên không, quên không?
Nó sẽ đâm vào trong mộng ảo,
Sẽ ghim chặt vào trong hư ảo.
Mở mắt rồi chỉ khóc ròng tro thương!

1:00, 24/5/2025