Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 08/02/2026 13:52, số lượt xem: 93

Em đã dũng cảm đến thế
Em đã nói chuyện với chính mình,
Với những cảm xúc giấu trong lòng.
Em hỏi nó sao cứ chừng chực mãi?
Em hỏi nó sao cứ nhớ anh hoài?
Và không ai chứng kiến
Ngoài vầng trăng khuyết...
Một vầng trăng của em
Ngửa ra và đựng hết nước mắt
Trĩu nặng mà nhỏ giọt từng giọt xuống mây
Em đã trách sao mình im lặng đến thế,
Trách sao anh lại về trong thế giới của em.
Tâm trí em là một căn phòng hoang hoải
Chứa đầy xúc cảm và hoang dại.
Mỗi lời thốt như tiếng gầm của tâm hồn,
Nhẹ như gió nhưng nặng hơn hòn tạ.
Cứ tưởng em đã ngạt thở trong đống suy nghĩ ấy
Nhưng giờ đây em đã tốt hơn rồi...

2/5/2025