Hoa phượng rơi, thương tiếc một mối tình
Bay nhè nhẹ gợi từng cơn nỗi nhớ.
Hoa phương rơi, âm thầm trong cơn gió.
Khóc tiễn đưa, đưa tiễn mộ tình yêu.
Tôi còn nhớ mùa hoa phượng năm ấy
Mùa hoa đỏ rực cháy một cảnh trời.
Tôi lên đường theo tiếng gọi Tổ Quốc
Em ở lại lệ chảy ướt hàng mi.
Nhưng trời ơi! Phượng đây “Phượng” đâu rồi?
Mùa hoa đỏ cháy rực một nỗi nhớ
Đau thật đau một mối tình dang dở.
Khóc một mình dưới gốc phượng tang thương.
Gửi em người con gái hoa Phượng
11-9
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.