khi nước mắt khô cằn chẳng thể rơi
trong cơn đau sẽ là một nụ cười
một nụ cười gượng còn con tim rỉ máu
dần rồi héo úa đến u sầu.
tôi biết bình minh trước mắt kia
là ánh hoàng hôn chưa tàn ngày trước
tôi biết nụ hoa vừa chớm nở
đã sớm lụi tàn trước nắng phai.
đông về,vơi đầy nỗi cô độc
bóng gió lạnh lùng, dưới ánh đêm
chiếc bóng lẻ loi trước ánh đèn
hoen thêm nỗi nhớ chốn xưa xa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.