Bước lang thang trên con đường quen thuộc
Mắt vô hồn như chẳng thiết yêu thương
Như xúc cảm đã không cần ta nữa
Bỗng vô tình nhìn thấy bóng chiều sa
Đã rất lâu ta quên màu chiều xuống
Vì lòng ta bóng tối đã giăng đầy
Sáng lé loi rồi nhanh thôi vụt tắt
Quên nắng hồng, quên những cách chim xa
Một chiều xưa trên con đường đầy nắng
Gió hiu hiu và lá nhẹ rơi đều
Ta bên nhau nắm tay cùng dạo bước
Say men tình quên mất cả thời gian
Anh vẫn đây, hoàng hôn kia vẫn đó
Nắng vẫn vàng và gió vẫn hiu hiu
Anh vẫn đi, lặng thầm trong chiều vắng
Nhưng bên anh là lạnh lẽo vô cùng
Đôi tay ta buông lơi trong kẽ nắng
Mắt nhạt nhoà lệ đắng bỗng tuôn rơi
Không phải khóc dù mắt đang rơi lệ
Không muốn buồn nên cứ khóc cho vui
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.