Thơ thành viên » Tô Vĩnh Đạt » Trang thơ thành viên » Vết thương thuỷ tinh
Em cười, một tấm gương tan nát
Văng vào hồn anh vạn mảnh găm.
Anh cúi xuống nhặt từng ánh mắt
Thấy máu mình trong đó âm thầm.
Giờ đây anh chẳng dám soi gương
Sợ thấy trong tròng mắt nhiễu nhương
Một kẻ không còn là anh nữa
Đang liếm vết thương đến tận cùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.