Thơ thành viên » Tô Vĩnh Đạt » Trang thơ thành viên » Vết thương thuỷ tinh
Em khóc, lệ rơi thành châu ngọc
Anh đem xâu lại một chuỗi buồn
Đeo vào cổ cho đời chế nhạo
Kẻ khờ đi nhặt lệ yêu đương.
Chuỗi lệ giờ đây thành xiềng xích
Trói anh vào dĩ vãng rêu phong
Đêm đêm nghe tiếng mình than khóc
Vọng từ buồng tim đã trống không.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.