Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/07/2025 19:58, số lượt xem: 126

“Từ ngàn xưa Cha đã yêu con,
Cha gọi con giữa muôn người...”
 (Ý Tv 113–116, trích Thánh Ca
“Từ Ngàn Xưa” – cố Lm Kim Long)

Thơ dẫn dắt bao miền xa vắng
Cho tìm về giấc trắng mộng xưa
Khắc ghi lời đã thân thưa
“Cha ơi!” con gọi lúc vừa xướng kinh.

Thơ lữ thứ nhạt tình phai sắc
Bước ruổi rong bám chắc Trời cao
Thời gian dài ngắn là bao
Ngôi nhà thông hiệp chốn vào tình thâm.

Thơ Trăng Ý soi trần gian thế
Sáng Bầu thương chuyện kể xa gần
Chị Hằng mở hội Thánh Tâm
Góp lời thi nguyện thì thầm ơn xin.

Ngọn Thái Sơn – chính mình vượt núi
Chạm người nghèo lầm lũi vùng biên
Thiên linh chẳng ngại hùm thiêng
Trời cao mở mạch thông triền lũng sâu.

Thơ là chính nhịp cầu thinh vắng
Ẩn dấu chân vượt thắng trở về
Chẳng dung tục, chẳng đắm mê
Trọn đời thờ phượng, quỳ kề Lời Yêu.

Thơ Yêu có bao nhiêu ngôn ngữ
Chỉ một hay nhiều chữ hiến sinh
Làm sao có thể im thinh
Cảnh đời bất hạnh, chính mình phải thương.

Thơ dẫn vào con đường sỏi cát
Xa Mạc Xanh đổ máu thi ân
Trút Hơi Thở chết âm thầm
Buổi hoàng hôn ấy đến thăm Dạ Trời...

Thơ còn sống chân còn đạp sóng
Linh hồn ta, được Chúa gọi tên…

Cảm hoạ thơ Người Bạn Tri Âm