Bước ra khỏi cửa, trăng lên cao
Mưa tới bão lên gió thét gào
Nước thường im lặng nay thành lũ
Cây đổ nơi nơi khắp chiến hào.
Thường xuân đã mất đi màu áo
Tan nát từng cành bám rễ cao
Hạt mưa đè nặng thêm điều cũ
Trôi cuốn vô tình biết thế nào.
May mắn có người sáng tựa sao
Đưa cây ra khỏi nơi ồn ào
Tựa vào sen lá mà buông rũ
Thường xuân lần nữa được dạt dào.
Ta nghe gió kể, truyện như nào
Lại không khỏi nghĩ, lòng xôn xao
Ngày ngủ 10 canh, 1 tiếng ngủ
9 tiếng ta về giấc mơ nao.
Ta nhìn trước cửa như Giả Đảo
Cảm, trí, tâm, tri lại ồn ào
Đành đi cùng tới gặp Hàn Dũ
Cùng suy cùng nghĩ, luận Thôi Xao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.