Nếu tôi chết, nghĩa là thân đã mất
Cỏ xanh ôm, đất mỏng phủ hình hài.
Linh hồn tôi phiêu bạt chốn Quỷ đài
Bỏ lại hết một đời buồn ở lại.
Rồi đến lúc Nại Hà đưa tôi tới
Bước qua cầu khi hơi thở còn đâu
Dưới sông sâu, linh hồn trôi lạc ngọn
Những kiếp người dang dở tựa đời tôi.
Trên Vọng hương, tôi ngoái nhìn trần thế
Chỉ một lần, rồi khép mắt xuôi tay.
Tôi gặp bà - Mạnh Bà trong truyền thuyết,
Tóc bạc phơ, khuyết cả vầng mắt sâu.
Bà trao tôi một chén đầy nước mắt,
Bảo tôi rằng: “Uống, quên hết buồn đau.”
Tôi cúi xuống, chén tràn như thác đổ,
Nỗi đớn đau theo nước chảy qua đầu.
Nhưng ngoảnh lại, Vọng hương còn ở đó,
Tim tôi bỗng thắt lại nhớ trần gian.
Tuổi thiếu niên, đời chưa tròn giấc mộng,
Đã mỏi mòn, đã vỗ dập đời trai.
Canh Mạnh Bà nấu từ sầu khi sống
Đun bằng đêm lạnh, thổi gió u hoài.
Nghĩ tới thôi, chén kia dường tràn bóng,
Dù chưa qua Nại Hà đã nghiêng vai.
Nên tôi biết, khi chén kia kề miệng
Sẽ tràn ven, khó nuốt hết đời mình.
10/8/25
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.