Là em nói, tôi vẫn còn em,
Trong tửu lầu, giữa khúc nhạc dịu êm,
Trong men rượu, hai khuôn trăng nồng nàn,
Nơi cặp mắt, liu diu ánh lửa hồng.
Là em cười, nói rằng em yêu tôi,
Một câu đùa? Hay lời nói thật lòng?
Đến bây giờ tôi hãy còn mông muội,
Dưới nụ cười, dưới giấc mơ của em.
Và một ngày tôi bàng hoàng nhận ra,
Bàn tay tôi nắm khoảng không lạnh toát,
Hơi ấm trước nay ở bên tôi,
Cớ sao vô tình ruồng rẫy tôi?
Người tôi yêu, em ở nơi đâu?
Ai đã đến, yêu thương lấy em?
Là ai xoá nhoà mối tình đầu,
Làm em cười, quên đi mọi khổ đau?
Em ở đâu, em ở nơi nào?
Sao lại khiến lòng tôi xao xuyến?
Chút hy vọng, sao vẫn bướng bỉnh trao,
Dù kiếp này, có nợ chẳng có duyên?
Paris 2020
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.