Hôm nay ta có lỗi với bạn,
Hẹn đã buông lời, rồi lại thôi,
Giữa căn phòng, ta ngước nhìn ra,
Vầng trăng hôm nay thật đẹp.
Trăng còn có lúc khuyết lúc tròn,
Nào ai giữ được vẹn nguyên một lần?
Ta còn chẳng thể nhận mình đúng,
Vì cái sai đã sờ sờ đấy chi?
Đâu phải rằng ta xem nhẹ tình bạn,
Mà vì người thương cũng đang chờ ngóng ta,
Ta cũng biết trong bạn bao dung và thấu hiểu,
Giận thì giận chứ chẳng để bụng lâu.
Giờ ta cũng phải đi đây,
Giữa chốn kinh kỳ, cùng gió và mây,
Mong bạn rộng lượng như trăng kia vậy,
Khuyết rồi lại tròn, giận rồi lại thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.