Thơ thành viên » Phong77 » Trang thơ thành viên » Tầm Mộng Giới » Thi Lâm Môn
Điểm mạnh là toán lý
Đam mê là công nghệ
Cảm thấy ta hơi phế
Từ lúc rời cảnh quê.
Ta chân ướt chân ráo
Dù chưa từng tự cao
Nhưng tâm ta mách bảo
Khiến đâm ra tự hào.
C1 còn rong ruổi
C2 vẫn ham chơi
C3 ta tiến tới
Mới vỡ ra đất trời.
Cũng biết núi cao ấy
Rồi sẽ có cao hơn
Nhưng không ngờ quá lớn
Cách xa vạn dặm đường.
Tuy có chút mệt mỏi
Có chút nản muốn thôi
Nhưng ta luôn tự hỏi
Sống vậy mà được coi!?
Bừng lên ngọn lửa cháy
Muốn quét ngang chốn này
Muốn cho vạn người thấy
Ngước nhìn đến ta đây.
Ta vượt lên tất cả
Để rồi dưới chân ta
Nhìn xuống là thành quả
Kẻ bại trước đại hà!
Thời chiến ta làm đế
Bình thế hái ngàn sao
Ta muốn dùng cạn máu
Bước lên đỉnh trời cao!!
21:24_23/10/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.