Thơ thành viên » Phong Trần » Trang thơ thành viên » Nồng Cháy Tuổi Thanh Xuân
Em có hay vào một chiều mùa hạ
Bóng hình em lướt qua trái tim tôi
Một trái tim cằn cỗi và sỏi đá
Một trái tim còn trẻ và kì lạ
Một trái tim lặng thầm chẳng hoan ca.
Ngày em đến ngỡ mình đã muốn yêu
Mà cuộc đời đâu giản đơn như vậy
Những bài vở những áp lực vai gầy
Những suy tư mục đích tuổi còn ngây.
Tôi chôn cất tình tôi, chôn thật chắc
Nhưng ánh mắt không nghe lời tôi bảo
Dõi theo em từng chi tiết chẳng rời
Những ngày đó bên cạnh những áp lực
Bóng hình em khiến tôi quên khổ cực
Cố gắng thôi chờ một ngày mai kia
Một ngày không vướng bận điều gì
Một ngày tôi được tung cánh bay đi
Được đón em trong cái ôm đủ đầy
Lo cho em những tháng ngày sau đấy.
Nhưng dường như em không bao giờ hiểu
Hiểu tim tôi, những mệt mỏi nơi tôi
Em đi tìm cho em hạnh phúc mới
Để mình tôi ở lại với tình thôi.
Tôi không trách tôi chúc em hạnh phúc
Tôi co mình để nén lại nỗi đau
Nỗi đau kia dù có phai theo gió
Thì cũng đáng, cũng đáng dù bỏ ngỏ
Nó cũng đáng dù tháng ngày sau đó
Không có em trên hành tôi đi
Nó đáng vì trái tim gan lì
Một tâm hồn thêm vài phần sắt đá
Một tâm hồn không thể tô và tả
Một tâm hồn tôi hiểu của riêng tôi
Nỗi đau kia rồi cũng phai theo gió
Không buồn thêm cũng chẳng giận hờn gì
Chỉ mong em có một đời hạnh phúc
Sống trọn vẹn hạnh phúc ở nơi em.
Nếu mai đây em lâm cảnh phân li
Đừng tìm tôi mà bịn rịn làm gì.
Tân Uyên, Lai Châu 9/7/2023
Đột nhiên cảm xúc dâng trào mình ngẫu hững ngay lúc 1h30 khuya
Bài thơ được gõ ngay trên web mà không hề có chỉnh sửa hay chuẩn bị, theo mình những cảm xúc kiểu này phải chân thật nhất
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.