Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi 101 vào 30/03/2019 08:45, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi 101 vào 30/03/2019 08:48

Thầm lặng đi
                    đứng
                    nằm
                    ngồi
Thầm lặng buồn
                          và
                            thầm lặng vui
Thầm lặng luỹ thừa thành thầm lặng viết.

Ôi trang giấy cứ vẫy vùng oằn xiết
Có bao giờ chịu thầm lặng cho đâu?
Chữ nghĩa đôi khi đành lỡ nhịp
Ngòi bút thầm lặng đau!


Sài Gòn, 9.XII.1991

Nguồn:
1. Tạp chí Kiến thức ngày nay số 237, 20-2-1997
2. Tạp chí Tiền vệ, 16-4-2010