Chuyển mùa trời đã cuối đông
Núi mây sương phủ hiu quạnh lòng
Dưới đồng áo cộc đi cày ruộng
Trên không cánh én lạc giữa dòng.
Sớm đi trên những triền đê nhỏ
Nghe gió ảo não tiếng thở dài
Sương khuya đẫm ướt những ngọn cỏ
Đông trắng mùa đã sờn áo vai…
Bố đi làm đồng những sớm mai
Gió mùa đông lạnh thấu xương ba
Mẹ ngồi may những chiếc áo rét
Sưởi ấm lòng ba những mùa qua
Đông trắng mùa đã sắp đi xa
Nhưng lạnh còn mãi ở trong ta
Lửa hồng sưởi những lòng cô quạnh
Ấp ôm nồng đượm những mối tình.
Giữa hư thực bóng hình tôi mê mải
Ngẩn đầu mắc phải ngọn gió sầu
Hỏi thăm đông vội đi đâu thế
Mai sau liệu ta có gặp nhau?
Hoài Ân, 16/12/2015
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.