Đất khách xuân trời mù tuyết trắng
Lạnh trong hồn nỗi nhớ quê hương
Hai vai nặng gánh đời lữ thứ
Quê nhà mù mịt một niềm đau
Ngàn trùng đất mẹ xa hun hút
Thê thiết trong hồn mây trắng bay
Tuyết bay tóc mẹ màu sương trắng
Thoảng đôi lần gặp lại chiêm bao
Ngày về biền biệt không dám ước
Mà ta sắp cạn tháng năm đời
Bạn bè rải khắp trời dâu bể
Mà người tri kỷ đếm trên tay
Gởi cho ta chút trời quê hương nắng ấm
Đất khách buồn buốt giá tận tim ta
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.