Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:10, số lượt xem: 31

(Tặng các cựu Giáo sư và các cựu Học sinh Trường Trung học Duy Tân, Ninh Thuận)

Khi Ông tròn bảy tuổi (1),
Người Pháp đã chọn Ông,
Đặt Ông lên “ngôi báu”
Vì họ không hiểu thấu
Lòng dạ chú bé con:
Rất yêu Nước thương Non,
Căm thù quân xâm lược,
Quyết đấu tranh để được
Độc lập và tự do.

Ông cải trang, đi câu
Để luận bàn việc lớn
Với người cùng chí hướng,
Thái Phiên, Trần Cao Vân,…
Bến Văn Lâu, chiều hôm,
Quyết ra tay diệt giặc!

Nhưng thực dân biết được,
Chúng bắt bớ, khảo tra,…
Và cũng như vua cha (2)
Chúng đày Ông biệt xứ,
Sang Réunion (3),
Bốn bề toàn sóng dữ.

Ông âm thầm chịu đựng,
Quyết học một số nghề
Để mai kia trở về,
Giúp Dân và giúp Nước.

Và khi quân phát xít
Gây chiến tranh toàn cầu,
Không ngần ngại chút nào,
Ông xung phong kháng chiến.

Rồi sau ngày đại thắng
Của lực lượng Đồng Minh,
Ông muốn về Nước mình
Để mưu cầu nghiệp lớn.

Một tai nạn đau đớn
Đã cướp mất đời Ông (4)!
Sống bốn mươi lăm năm,
Thành công chưa được mấy.

Nhưng chỉ cần như vậy,
Ông đáng được kính yêu.
Những con đường, trường học, …
Mang tên Ông khá nhiều:
Ở Ninh Thuận, ngày ấy,
Có Trung học Duy Tân;
Ở Đà Nẵng, ngày ấy,
Có Y viện Duy Tân;
Ở Sài Gòn, ngày ấy,
Có con đường Duy Tân; …

Duy Tân, Vua yêu nước,
Duy Tân, Người đi đày.
Duy Tân, một mong ước:
Tự do cho Giống Nòi.

Ninh Thuận, 2-5-2010