Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Hòn Vọng Phu nước nào chẳng có
Khi chiến tranh vợ phải lìa chồng
Lên đỉnh núi trông chồng hoá đá
Tạc lên trời bức tượng cô đơn

Nhìn tượng đá sương mù bao phủ
Sáng hè mà lạnh hơn trời đông
Chiều trông người cúi đầu ủ rũ
Bỗng dưng ảm đạm cả hoàng hôn

Hòn Vọng Phu nỗi đau nhân loại
Tự ngàn xưa đâu chỉ hôm nay
Vết thương lòng có ngày lành lại
Để đá kia được trở thành người


Hà Nội, 1983

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]