Bụi xưa gọi lòng nô nức
nháp con đường
những công thức nhớ quên
lối về một chuyến không tên
võng hờ cánh võng chao chênh chút dừng
nở thêm cái nợ người dưng
để ta thất lạc lưng chừng nhớ thương
lối về, à! lối quê hương
sau phiêu bạt có con đường con đợi mình.
Cần Thơ, 31/07/2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.