Thương nàng Tô Thị bồng con,
Giữa trời mưa nắng mỏi mòn chờ trông.
Mòn con mắt ngóng mênh mông,
Lên non hoá đá trông chồng nghìn năm.
Người đi biệt xứ mù tăm,
Kẻ trông vời vợi đăm đăm tháng ngày.
Ầm ào mưa dội gió lay,
Một vùng biên ải bấy chầy binh đao!
Vời trông nào thấy đâu nào
Thầm thương nàng! Khách nao nao cõi lòng!
Mẹ tôi xưa cũng trông chồng!
mẹ còn bận rộn ruộng đồng cái con...
Canh khuya trằn trọc mỏi mòn,
Đợi chờ son sắt, héo hon ruột tằm...
Nghĩa trang liệt sỹ cha nằm.
Mẹ khô nước mắt hờn căm giặc thù!
Nước non trải mấy nghìn thu
Biết bao chinh phụ vọng phu tháng ngày...
Tôi về xứ Lạng hôm nay
Ngắm nàng Tô Thị lòng đầy xót thương
Hồn thiêng hoá đá đài gương,
Thương nàng Tô một, tôi thương mẹ mười!
Xứ Lạng 15/2/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.