Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

14.00

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 13/05/2024 20:59, số lượt xem: 277

Tôi tự hỏi câu hỏi muôn kiếp
Ai đã sinh ra tôi?
Phải chăng đó là mẹ tôi?
Quả thật, cha mẹ tôi đã sinh ra tôi!
Nhưng, một này nào đó
Mối dây kia chỉ còn như tơ nhện
Óng ánh trong ký ức phai mờ
Lung linh dưới vệt nắng sớm đẫm sương mai
Tôi là ai!
Trong hàng ngàn những mối quan hệ
Cộng sinh! Cộng tác! Như tấm lưới giữa trời mà nhện kia răng mắc
Khoá cho được cánh muỗi lướt qua.
Tôi là ai!
Mà cảm xúc dâng đầy
Có yêu ghét, sớm chiều đầy bốn ngăn kéo của trái tim
Có những lúc vô cảm, tạm như thế
Là những khi chẳng biết ghét yêu là gì.
Tôi là ai!
Giữa “là” và “làm” chỉ khác nhau một chữ “m”
“Là” khác “làm” biết mấy!
Nhưng lại chẳng khác nhau nhiều!
Bởi “làm” là biểu hiện của “là”
Chỉ khi “làm”, “là” mới rõ nghĩa chi.
Nhưng “là” không đồng nhất với “làm”
Bởi như thế sẽ chẳng còn gì khi màn đêm buông xuống
Tôi vặn hỏi chữ “m” nghĩa lý gì?
Mờ ơ mơ huyền “Mờ”
Mờ mịt, tối tăm hay ẩn tàng chất chứa
Ở trong nhau như bóng gắn với hình
Như biểu hiện và cái được biểu hiện
Như tôi và cái không tôi
Như cái không tôi là tôi
Như tha nhân và chính tôi là một
Điều tôi nghĩ được thu gom nhặt nhạnh
Những mảnh ghép thâu lượm nơi mỗi người
Với gam màu đủ muôn hình sắc dạng
Mang lại niềm cảm xúc trái ngược nhau
“tôi là ai mà còn trần gian thế…
…tôi là ai mà yêu quá đời này.”
Sóng ngổn ngang với hàng hàng lớp lớp
Sóng đua chen vội xô thẳng vào bờ
Rồi dạt ra như bức tường đứng dựng
Bọt trắng tinh như tuyết đỉnh sơn cao
Biển là chi từng cuộn sóng cồn cào
Biển như tôi mỗi khi lòng sóng gợn
Dữ làm sao tát mạnh bờ cát trôi