Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 02/02/2026 15:11, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 02/02/2026 15:14
Xuân vừa nghiêng bến sông làng
Hoa ai nở muộn mà hương ngập trời
Đầu năm chắp một tiếng cười
Chúc nhau an lạc giữa đời nổi trôi
Xuân đem nắng ủ bờ môi
Cho tình hé nụ không lời mà sâu
Như bông hoa trước sân sau
Chưa kịp khoe sắc đã đau đáu lòng
Trời xuân mỏng nắng long bong
Áo em gió thổi, má hồng nghiêng nghiêng
Mai đào chạm khẽ bình yên
Cho tim lạc nhịp một miền thương yêu
Xuân cho em cả sớm chiều
Cho anh hơi ấm những điều chưa quen
Cho đời bớt những bon chen
Cho nhau một chỗ trú yên giữa đời
Xuân gom nụ thắm chơi vơi
Gửi vào ký ức một thời đắm say
Cho tôi uống cạn men này
Một đời yêu mãi… một ngày yêu xuân
Xuân về cho kẻ biết thương
Biết đau nỗi nhỏ, biết nhường nỗi to
Nàng xuân e ấp sang đò
Chở đầy nhân ái sang bờ đoàn viên
Ơi xuân, ở lại đừng quên
Cho tình chan chứa qua miền ngàn sau
Dẫu cho tóc bạc mái đầu
Yêu tới già vẫn yêu nhau – yêu hoài mùa xuân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.