Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/11/2025 23:24
Yêu giang sơn giữa chiều giông gió,
Nặng tình quê như nhịp thở bao đời.
Thương dáng mẹ mỏi mòn soi bóng nước,
Ta lớn lên từ giọt mặn lệ người.
Yêu mỹ nhân giữa mùa thương chín đỏ,
Áo lụa mềm như gió miệt Cửu Long.
Duyên nở muộn mà hương tình lại ngọt,
Để trái tim… khẽ vỡ một dòng sông.
Yêu gia đình hơn ngàn điều tư lợi,
Giữ nghĩa tình như giữ nhánh phù sa.
Dẫu bão nổi… tay người còn níu lại,
Cho đời ta bớt lạc lối phong ba.
Yêu cuộc sống bằng chân tình mộc mạc,
Gửi chút hiền vào nhịp bước mai sau.
Nếu được chọn… ta xin làm người giữ lửa,
Thắp an yên trong những trái tim đau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.