Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 09/01/2025 12:54
Yêu em không đòi quà,
Nhà em có đàn gà.
Gà rù ứ gà rù,
Gà rù ứ chết thịt.
Chết thịt rồi lại thịt,
Em tặng anh đàn gà.
Gà rù í anh ui,
Anh yêu em đòi quà.
Tặng anh gà í rù,
Ý anh àh thế nào?
Em có đàn gà rù,
Mới nuôi, anh ăn không?
Gà rù, gà rù, anh ăn cho đã,
Còn em thì “mần” món gà rang muối.
Gà chiên giòn, gà nấu cháo,
Tình ta mà đậm đà, sao thiếu chi!
Em yêu anh như gà yêu cám,
Nhưng mà phải “hên” nha anh,
Chớ đừng có mà “kén cá chọn canh”,
Cứ ăn đi, rượu ngon tình ngọt như đường phèn.
Anh đòi quà, em cười tươi,
Rượu đế, gà rù, ngon hơn vàng.
Chỉ cần anh yêu, đừng quên tình em,
Gà rù là quà, mà tình thì “đã” thiệt chứ!
Gà rù, gà rù, nấu chi cho sướng,
Yêu em là phải chịu “nhậu” cho vui.
Cứ say đi, rồi tình ta sẽ nở,
Như gà rù, cứ sống vui, sống khoẻ mà yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.