Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 14:53
There is a quiet somewhere—
beyond the crowded noise of days,
where no gold burns bright enough
to purchase a single honest gaze.
There—
respect is never born of power,
never raised in the shadow of thrones,
it does not kneel to the whisper of money,
nor bow to the parade of borrowed names.
Those gestures…
are sometimes only wind rehearsing storms,
a trembling leaf—
mistaking thunder for the divine.
But true respect…
walks barefoot through a dusk of still waters,
soft as a lullaby drifting over a southern river,
arriving at the porch of a human heart—
not asking, “What do you own?”
but gently, “What have you become?”
A man with hands full of silver
yet empty of kindness—
is but a rising tide
that leaves no fertile shore behind.
A woman crowned in echoing halls
whose words fall like shards of glass—
her glory
is only light
upon an unhealed wound.
No—
respect is not a marketplace bargain,
not a currency traded for applause.
It is a pilgrim—
drawn to the sacred fire within,
where anger is held back
like the moon restrains the restless sea.
It blooms…
when compassion finds its way
through the narrow alleys of a weary soul,
when a hand reaches out—
without needing a name,
without asking to be remembered.
And it stays…
not for crowns,
not for the fever of praise,
but for a heart that has suffered—
yet refuses to wound another.
So if you seek respect—
do not chase the glittering illusions,
do not dress your worth
in garments that cannot breathe.
Be the river—
that gives, and forgets it has given.
Be the tree—
that shelters, and never asks who rests beneath.
For respect—
like dawn over a silent delta,
does not arrive when summoned,
it unfolds…
only where it is deserved.
And in that tender stillness,
when the soul grows quiet within itself—
God smiles.
For respect
is not a thing to be claimed,
but a gentle blessing—
written softly
upon the soul.
Có một nơi rất tĩnh lặng—
vượt ra ngoài những ồn ào của đời sống,
nơi mà không có vàng bạc nào đủ rực rỡ
để mua được một ánh nhìn chân thành.
Ở nơi đó—
sự tôn trọng không sinh ra từ quyền lực,
không lớn lên trong bóng dáng của ngai vàng,
nó không quỳ trước tiếng gọi của tiền bạc,
cũng không cúi đầu trước những danh xưng vay mượn.
Những cử chỉ kia…
đôi khi chỉ là cơn gió đang tập làm bão,
một chiếc lá run rẩy—
lầm tưởng sấm sét là thần thánh.
Còn sự tôn trọng thật sự…
đi chân trần qua những khoảng lặng,
nhẹ như một khúc ru trôi trên dòng sông phương Nam,
đến trước hiên của trái tim con người—
không hỏi: “Bạn có gì?”
mà khẽ hỏi: “Bạn đã trở thành người như thế nào?”
Một người đàn ông có đầy tiền bạc trong tay
nhưng không có lòng tử tế—
chỉ như một con nước dâng
mà không để lại phù sa màu mỡ.
Một người phụ nữ đứng trên đỉnh cao danh vọng
nhưng lời nói làm tổn thương người khác—
vinh quang của cô ấy
chỉ là ánh sáng
chiếu lên một vết thương chưa lành.
Không—
sự tôn trọng không phải là thứ để trao đổi,
không phải là món hàng đổi lấy tiếng vỗ tay.
Nó là một người hành hương—
bị thu hút bởi ngọn lửa thiêng liêng bên trong con người,
nơi cơn giận được giữ lại
như mặt trăng giữ cho thuỷ triều không dâng tràn.
Nó nở ra…
khi lòng trắc ẩn tìm được đường đi
qua những ngõ ngách chật hẹp của tâm hồn mệt mỏi,
khi một bàn tay được đưa ra—
không cần tên tuổi,
không cần được ghi nhớ.
Và nó ở lại…
không vì ngai vàng,
không vì những lời ca tụng,
mà vì một trái tim đã từng đau—
nhưng không muốn làm đau thêm ai khác.
Vì vậy, nếu bạn tìm kiếm sự tôn trọng—
đừng chạy theo những ảo ảnh hào nhoáng,
đừng khoác lên giá trị của mình
những lớp vỏ không thuộc về bản chất.
Hãy là dòng sông—
cho đi mà không nhớ mình đã cho.
Hãy là cái cây—
che chở mà không cần biết ai đang trú dưới tán.
Bởi vì sự tôn trọng—
giống như bình minh trên một vùng đất yên tĩnh,
không đến khi bị gọi,
mà chỉ mở ra…
khi nó xứng đáng xuất hiện.
Và trong sự tĩnh lặng dịu dàng đó,
khi tâm hồn trở nên bình yên—
Thượng đế mỉm cười.
Bởi vì sự tôn trọng
không phải là thứ con người có thể đòi hỏi,
mà là một ân huệ nhẹ nhàng—
được viết lên
trong chính linh hồn.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm nay 14:53
Có một miền im…
nằm sau tiếng đời rộn rã,
nơi không vàng son nào đủ sáng
để mua một ánh nhìn thật lòng.
Ở đó—
tôn trọng không sinh từ quyền lực,
không lớn lên trong bóng ngai cao,
không biết cúi đầu trước đồng tiền biết nói,
cũng chẳng quỳ dưới những danh xưng biết đi.
Những cái cúi kia…
nhiều khi chỉ là gió tập làm bão,
một chiếc lá run—
lỡ tưởng giông trời là thánh.
Còn tôn trọng thật…
đi chân trần qua bến vắng miền Tây,
nhẹ như câu hò buông xuống lúc sương khuya,
ghé trước hiên lòng—
không hỏi: “Anh có gì?”
chỉ khẽ: “Anh đã thành người ra sao…”
Người gom đầy túi bạc…
mà trong tim không còn chỗ cho một lời dịu ngọt,
thì cũng như con nước lớn—
tràn bờ mà chẳng đọng nổi phù sa.
Người đứng giữa chốn xưng danh…
mỗi lời rơi như mảnh gương vỡ,
thì vinh quang kia—
cũng chỉ là ánh đèn… chiếu lên một nỗi buồn chưa tắt.
Không…
tôn trọng đâu phải cuộc mặc cả ngoài chợ nổi,
đổi bằng hào quang, cân bằng tiếng vỗ tay.
Nó là kẻ lữ hành cô độc,
tìm về ngọn lửa âm thầm trong lòng người—
nơi một cơn giận biết dừng lại
như trăng non níu thuỷ triều thôi dâng.
Nó nở…
khi lòng thương len qua những con hẻm mỏi mòn của kiếp sống,
khi một bàn tay đưa ra—
không cần nhớ… cũng không cần mang ơn.
Và nó ở lại…
không vì ngai vàng,
không vì lời tung hô chói mắt,
mà vì một trái tim biết đau—
nhưng không nỡ làm đau thêm ai nữa.
Vậy nên…
nếu một ngày anh đi tìm sự tôn trọng,
xin đừng chạy theo những ánh đèn mượn tạm,
đừng khoác lên mình những danh xưng không thở.
Hãy là con sông miền Tây…
cho đi phù sa mà quên mình đã cho,
hãy là hàng dừa nghiêng bóng…
ôm cả nắng mưa mà chẳng hỏi tên người trú mát.
Vì tôn trọng—
như bình minh lặng lẽ trên sông Cửu Long,
không đến khi ta gọi,
chỉ dịu dàng mở ra…
khi ta xứng đáng.
Và trong khoảnh khắc rất khẽ…
khi lòng người thôi ồn ào với chính mình,
Trời sẽ mỉm cười—
vì tôn trọng,
không phải điều ta xin,
mà là ân lành rất nhẹ…
được viết sẵn vào linh hồn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.