Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 11/12/2025 08:05
Tonight, the sky grows still, a pale moon rises,
guiding you gently toward your final peace.
A face that once set a generation ablaze—
the golden flame of Vietnamese cinema.
You leave… yet memories trail behind,
like ripe rice lingering in the breeze of river fields,
like an old projector humming through the years,
like those eyes—sad, warm, solitary—
of a soul who loved life with all he had.
We all have follies, stumbles,
moments that never found their light.
But talent—yours—remained,
like a lantern at a late-night Mekong market,
flickering in the wind, yet glowing
only because it loved the people it shone for.
You leave us:
roles carved deep into Vietnam’s culture,
a radiant era gilded by your presence,
and the heart of an artist
that never stopped yearning to give.
Some lives…
only when they depart
do we truly see how brightly they burned.
For a rugged journey
is also a life of devotion.
So rest, dear artist,
rest in the arms of the old moon,
rest in the sighs of audiences long gone
who still hold your shadow
inside a ticket time cannot fade.
Vietnamese cinema will remember you.
The hearts raised beside your films
will cherish you always.
And life…
offers you this final incense of love,
so your path home may drift in peace—
like a water hyacinth
floating past every sorrow.
Tối nay, bầu trời trở nên tĩnh lặng, một vầng trăng nhợt nhạt mọc lên,
dịu dàng dẫn anh đi về nơi bình yên sau cuối.
Một gương mặt từng làm bừng cháy cả một thế hệ —
ngọn lửa vàng son của điện ảnh Việt Nam.
Anh rời đi… nhưng những ký ức vẫn còn ở lại,
như hương lúa chín còn đọng trong làn gió vùng bãi bồi,
như chiếc máy chiếu cũ vẫn ngân tiếng qua bao năm tháng,
như đôi mắt ấy — buồn, ấm, cô độc —
của một tâm hồn đã yêu cuộc đời bằng tất cả những gì mình có.
Ai cũng có những dại khờ, vấp ngã,
những khoảnh khắc không kịp tìm thấy ánh sáng của riêng mình.
Nhưng tài năng — của anh — thì vẫn còn đó,
tựa ngọn đèn dầu nơi phiên chợ muộn miền Tây,
dù gió lay nghiêng vẫn sáng lên
vì thương người mà cháy.
Anh để lại cho chúng ta:
những vai diễn khắc sâu vào văn hoá Việt Nam,
một thời rực rỡ được điểm vàng bởi hình bóng anh,
và trái tim của một người nghệ sĩ
chưa từng thôi khao khát được cống hiến.
Có những đời người…
chỉ khi họ đi xa
ta mới thấy họ đã toả sáng đến nhường nào.
Bởi một đời phong trần
cũng chính là một đời tận tuỵ hiến dâng.
Vậy nên, hãy yên nghỉ, người nghệ sĩ ạ,
ngủ trong vòng tay của vầng trăng năm cũ,
ngủ trong tiếng thở dài của những khán giả ngày xưa
những người vẫn giữ bóng hình anh
trong tấm vé mà thời gian không thể làm phai.
Điện ảnh Việt Nam sẽ nhớ về anh.
Những trái tim lớn lên bên màn ảnh
sẽ mãi thương anh.
Và cuộc đời này…
gửi đến anh nén hương cuối,
để đường về của anh thật an nhiên —
như những cánh lục bình
trôi qua mọi nỗi buồn.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 11/12/2025 08:05
Đêm nay, đất trời lặng thắp vầng trăng
tiễn anh về phía bình yên cuối cùng.
Một khuôn mặt từng đốt cháy thanh xuân
của cả một thời điện ảnh Việt.
Anh đi… để lại phía sau bao ký ức
như mùi lúa chín còn vương trong gió bãi bồi,
như tiếng máy chiếu xưa lăn qua năm tháng,
như đôi mắt buồn – mà ấm – mà cô độc –
của một người trót yêu đời bằng tất cả phần mình có.
Ai cũng có dại khờ, có lầm lỡ,
có những đoạn đời không kịp sáng như mong.
Nhưng tài hoa – thì vẫn còn đó,
như ngọn đèn cuối chợ miền Tây
dù chong chóng gió, vẫn sáng vì thương người mà cháy.
Anh để lại:
những vai diễn khắc sâu vào văn hoá Việt,
một thời vàng son lộng lẫy,
và trái tim nghệ sĩ chưa một lần thôi khao khát.
Có những con người…
chỉ khi rời cõi tạm
ta mới thấy họ sống rực rỡ đến nhường nào.
Bởi một đời phong trần,
cũng là một đời tận hiến.
Thôi thì… ngủ yên nghe anh,
ngủ trong vòng tay của vầng trăng cũ,
ngủ giữa tiếng thở dài của khán giả năm nao
vẫn còn giữ bóng anh trong chiếc vé thời gian không tàn úa.
Điện ảnh Việt Nam sẽ nhớ anh.
Những trái tim từng lớn lên cùng màn ảnh
sẽ thương anh hoài.
Và cuộc đời…
xin gửi anh một nén tâm hương,
để đường về an nhiên như cánh lục bình
trôi hết muộn phiền.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.